XEM LỊCH ÂM DƯƠNG

TRẮC NGHIỆM KIẾN THỨC

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    • (nhacbuon1084)

    Menu chức năng 1

    Chào mừng quý vị đến với Website của Trương Hữu Phong (VẬT LÝ).

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    MỘT SỐ HÌNH ẢNH LƯU NIỆM

    Gốc > Hoa học trò > Thơ 9x >

    Thơ tình Vật Lý

    Xem hình
     
    Nếu anh là dòng điện I vôn
    Em sẽ là quả bóng đèn cần điện
    Và mẹ em biến trở của dây dòng
    Trời sinh ra để cản đường dòng điện


    Và bố em cầu dao điện thế
    Nếu khi cần ông sẽ ngắt I ngay
    Và như thế hậu quả sẽ khôn lường
    Đèn sẽ tắt và điện thì sẽ chết
    Và anh ước sao anh không là dòng điện
    Mà chỉ là pin con thỏ em ơi
    Và khi đó không còn gì ngăn cản
    Bởi vì pin đâu có trở để ngăn dòng
    Và khi đó cầu dao không tác dụng
    Bóng đèn em lại sáng rực màu trăng
    Nếu anh em là cảm kháng của nguồn
    Thì chị em tất nhiên là dung kháng
    Và khi đó triệt tiêu cho tất cả
    Cộng hưởng rồi mọi trở sẽ bằng không
    Nếu ông em là một điện trở nguồn
    Thì I tăng R sẽ giảm
    Và khi đó không còn gì ngăn cản
    Để cho dòng khỏi chập mạch em ơi
    Anh sẽ đến bên em không gì cản nổi
    Bởi vì anh là dòng điện I vôn

    bài 2
    Tôi và em là hai hành tinh lạ
    Gói phận đời trong vũ trụ bao la
    Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
    Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng

    ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
    Ta yên nằm trên hai trục x,y
    Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
    Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt

    Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
    Tình gieo tình theo định luật Newton
    Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
    Trên trục z ta nhận ra giao điểm

    Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
    Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
    Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
    Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ

    Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
    Tự thu mình vào vùng tối black-hole
    Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
    Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện

    Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
    Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
    Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
    Rồi bùng nổ, trả ta về hư cấu

    bài 3
    Nếu anh là Trái Đất
    Em hãy là Mặt Trăng
    Nếu em là hạt nhân
    Anh sẽ làm điện tử

    Nếu em là điện tử
    Anh _Điện thế rất cao
    Để dòng diện qua mau
    Đưa tình đi muôn hướng

    Nếu em là ánh sáng
    Anh là pin Mặt Trời
    Anh đón em khắp nơi
    Dâng cho đời năng lượng

    Em _Đại lượng vô hướng
    Anh _Đại lượng véc tơ
    Bình phương anh ngẫn ngơ
    Hai chúng mình là một

    Sét tình anh đột ngột
    Tình em cột thu lôi
    Và những trận mưa rơi
    Êm đềm trong dịu mát

    Còn nếu em là sắt
    Anh sẽ là nam châm
    Để chúng mình gần hơn
    Trong lực từ thương nhớ

    Em ngôi sao nào đó
    Giữa thiên hà xa xôi
    Kính thiên văn muôn nơi
    Anh dõi nhìn em đó

    Vũ trụ bao la thế
    Nhưng có nghĩa gì đâu
    Khi người ta yêu nhau
    Mọi cái đều có thể …
    ***** The end *****
    bài 4
    Thầm gọi tên em quay lưng phản xạ
    Trước mắt ta bao lượng tử cuộc đời
    lực hạt nhân sao lại nỡ tách rời
    Để đôi tim ta buông rơi quỹ đạo.
    Nhìn sao băng lung linh ngàn ảnh ảo
    Ẩn phương trình của virus tình yêu
    Hoa ngọc lan bao bước sóng thủy triều
    Bờ còn xa đứng quay chiều dao động.
    Gần quang tâm nhưng không thể đồng quy
    Tuy giao thoa nhưng ta lại phân kì
    Nỡ vì sao em xa rời tiêu điểm
    Dẫu biết mình còn năng suất phân li.
    ******** The end ********

    bài 5
    Anh gặp em cảm ứng một tình yêu.
    Hai ánh mắt giao thoa và nhiễm xạ.
    Anh bối rối lao vào trường điện lực.
    Tìm quang hình chinh phục trái tim em.
    Khi đêm về cường độ nhớ thâu đêm.
    Trong giấc mơ hình em là ảo ảnh.
    Anh vẫn bước đi trên con đường quỹ đạo.
    Hai cuộc đời giao điểm ở nơi đâu.
    Giữa dòng đời ta mãi lệch pha nhau.
    Âm sắc nhớ sóng là trong yên tĩnh.
    Anh thoảng thốt bồi hồi theo quán tính.
    Ngưỡng âm tình dội lại những yêu thương.
    Giải phương trình mà nhưng mãi đơn phương.
    Miền nỗi nhớ dạt dào vân sáng tối.
    Điểm tựa bên em biết bao giờ có nổi.
    Dang dở hoài một định luật tình yêu.
    Lực cản môi trường vô dạt tiêu điều.
    Anh trôi nổi giữa dòng đời bão tố.
    Vẽ hình em với muôn màu quanh phố.
    Hạnh phúc xa vời hội tụ ở hư vô.
    Đợi chờ em tự cảm thấy vui mừng.
    Để hai nhịp trái tim cùng cộng hưởng.
    Điện trở lớn thì phương trình không dao động.
    Em mãi là nguồn sáng của đời anh.
    ******** The end ********
    bài 6
    Buổi đầu nhìn em qua "gương phẳng"
    "Mối tương quan" đã "chuyển động" lòng tôi
    "Đối diện" nhau trong "ánh sáng" mặt trời
    "Góc tọa độ" cuộc đời thôi xa lạ ...
    Từ "trục phụ" dịu dàng lên "trục chính"
    Gót giai nhân mờ "thấu kính phân kỳ"
    "Vạn hoa" nằm trên mỗi bước em đi
    Xin "điều tiết" tình yêu thành "hằng số".
    Yêu là gì tôi xin định nghĩa
    Yêu chính là tình cảm có chiều cao
    Hai tâm hồn đồng dạng sẽ yêu nhau
    Và từ đó suy ra định lý
    Đường nối tiếp khi tình yêu chung thủy
    Yêu dối lừa khi hai kẻ phụ nhau
    Người trung trực sẽ chịu khổ đau
    Tình đổ vỡ khi chia đường phân giác
    Không cắt nhau và chẳng gần nhau được
    Bởi những điều quy ước trong ta
    Tình yêu như nét vẽ com-pa
    Bám ở tâm không đi tìm bán kính
    Tâm đứng yên mà hồn ta vô định
    Biết bao là tiếp tuyến quanh ta
    ******** The end ********

    bài 7
    Xin đừng nhìn vào thấu kính phân kỳ
    Để suốt đời chỉ nhìn thấy ảnh ảo
    Để hình ảnh của mình được phác thảo
    Không là thật, dù cho rất đúng chiều

    Cũng đừng nhìn gần hơn mặt phẳng tiêu
    Dù thấu kính hội tụ cũng không cho ảnh thật
    Mà hãy nhìn từ một điểm xa nhất
    Để thấy mình nhỏ bé, để vươn lên

    Dù bất cứ lúc nào cũng không quên
    Mình là điểm sáng trên mặt trời rộng lớn
    Để không ảo tưởng về mình quá trơn

    Tình Vật Lý không là môn cơ học,
    Vì làm sao vĩnh cửu hóa động cơ ?
    Nếu tình yêu một ánh sáng nên thơ
    Tình yêu ấy cũng chỉ là tương đối !
    ******** The end ********

    bài 8
    Tôi và em là hai hành tinh lạ
    Gói phận đời trong vũ trụ bao la
    Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
    Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng

    ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
    Ta yên nằm trên hai trục x,y
    Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
    Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt

    Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
    Tình gieo tình theo định luật Newton
    Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
    Trên trục z ta nhận ra giao điểm

    Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
    Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
    Ngày mỗi đưa hai đứa mình hai nơi
    Ðể khoảng cách là một trời thương nhớ

    Từ xa em, hành tinh tôi đã vỡ
    Tự thu mình vào vùng tối black-hole
    Hững hờ trong kiếp sống qúa mõi mòn
    Tim lạnh giá, vô tri, vô sắc diện

    Kiếp phù du, nào có chi vĩnh viễn ?
    Ðời chỉ là sự kiện nối tiếp nhau
    Ðắp lên ta chất ngất vết thương đau
    Rồi bùng nổ, trả ta về hư cắu

    Em lặng thầm ngắt một nhánh cỏ xanh
    Chú dế vô tâm thôi không còn hát nữa
    Ai đó vô tâm vẫn đi về ngang cửa
    Mây vô tâm nên gió mãi đi tìm

    Đá vô tâm nên đá cứ lặng im
    Nước vô tâm suốt đời bào mòn đá
    Cây vô tâm vẫn bốn mùa thay lá
    Em vô tâm nên anh mãi đứng chờ

    Biển vô tâm để thuyền mãi bơ vơ
    Đời vô tâm để làm rơi nước mắt
    Hoa vô tâm nên nở tàn lay lắt
    Đêm tối vô tâm nên ánh sáng ùa về

    Anh vô tâm nên cứ mãi ngô nghê
    Đến vô tâm hoá thân mình như đá
    Một chút vô tâm thấy đời mình xa lạ
    Chút nữa vô tâm nên lặng lẽ kiếm tìm.
    Ừ, yêu đương đâu phải là tội lỗi,
    là chết ở trong lòng một ít mất rồi
    và cuộc đời dường như phơi phới
    khi tôi ngồi nhớ mặt người yêu tôi!

    Nàng của tôi có cặp mắt đen huyền
    mọi sự đời khúc xạ vào trong ấy
    và khi mơ tôi không thể thức dậy
    vì ánh mắt nàng như dòng thác photon

    Và môi nàng chín mọng những phonon
    những làn sóng nhẹ nhàng uốn lượn
    vá khi sóng có biên độ cực đại
    nàng phát những âm thanh mười mấy db

    Tôi không rõ nàng nặng bao nhiêu cân
    mà chỉ biết ngoài 60 có lẻ
    và không gian xung quanh nàng có lẽ
    đã uốn cong nên hút cả tôi vào

    Trái tim nàng tần số quá cao
    trái tim tôi dao động cưỡng bức
    và ở đây sóng điện từ bát lực
    trái tim nàng hấp dẫn trái tim tôi

    Nàng gọi tôi là kẻ dở hơi
    "Ôi sư tử Hà Đông" tôi khẽ
    nhưng dù sao cũng ko nên gọi thế
    mà gọi là :Sư tử Hà nội của lòng tôi
    ********* The end **********
    bài 9
    Anh bảo rằng anh là tinh vân
    Là đám bụi khí, sao mờ ảo!
    Như cuộc đời anh
    Mờ ảo khôn cùng!

    Anh bảo anh là hố đen
    Với chiếc túi tham lam
    Giữ lấy cho mình
    Những gì có thể
    Như nam châm vĩ đại
    Hút cả tình em!

    Anh bảo anh là vụ nổ sao
    Vỡ òa vào vũ trụ
    Như tình anh
    Dành cho em!

    Em ơi!
    Dẫu là sao, là khí hay là mây
    Dẫu cho vũ trụ kia có vỡ tan hay hòa làm một
    Anh vẫn mãi là anh
    Với mối tình đẹp nhất
    Dành cho em!
    ******** The end *********

    Nhắn tin cho tác giả
    Trương Hữu Phong @ 21:47 16/11/2009
    Số lượt xem: 494
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML